CÁM ƠN

Cám ơn bao người thơ
Không khinh người-tuổi-nhỏ
Đã cùng chia ước-mơ:
Nhà Việt Nam cửa mở

Cám ơn Tâm-Hồn-Đẹp
Còn nghĩ đến quê-hương
Trong gông-cùm kềm-kẹp
Dân rất cần tình thương

Nghìn tình tôi không quý
Bằng chút tình thơ trao
Cho Việt Nam bi lụy
Gọi … chút nghĩa đồng-bào

Cám ơn từng Thi-Sĩ
Gọi Hội-Nghị Diên-Hồng
Từ bao người sĩ khí
Miệt-mài cùng góp công

Ý Nga, 27.2.2002

*

ÁC MỘNG
Tắm nước biển tìm … no
Nguyện xin Phật Trời cho
Chúng mình quên cơn đói
Thuyền nan mau tấp bờ
*
Đêm qua em lại mơ
Mặt nước lặng như tờ
Biển hãi-hùng năm cũ
Thuyền chúng mình chơ-vơ
Đêm qua em lại mơ
Nào đâu thấy “bác hồ”
Má hồng, cười toe-toét
Chỉ thấy biển ơ-hờ,
Sóng dữ, nước vào thuyền
Tiếng người khóc, người khuyên
Tiếng rũa phường hải tặc…
*
Trời ơi! Em vẫn… điên?

Ý Nga, 29..11.2001

*

LO HAY NO?
Hỏi:
Ở Việt Nam, cháu “ngụy”
Cơm ngày không đủ no,
Cháu “đảng” sang đất Mỹ
Vui hưởng đủ tự-do

Đ áp:
- Ồ! Độc-lập, ấm no
“Khúc Ruột” nên … hoan-hỉ
Bớt những điều so-đo
Nhà Nước “no” hoàn-mỹ!

Ý Nga, 21.11.2001

*

GIỌT LỆ TÔI ƠI!

Thơ như người nằm võng trưa
Ầu ơ cứ hát đong-đưa thả hồn
Suối tóc huyền, đẹp cô thôn
Võng đưa bao nhịp mà khôn đến giờ?
Chảy ra sông, cả tuổi thơ
Sông con đất Mẹ, sông mơ tuổi ngà
Mực trôi về tận trời xa
Lệ rơi nặng quá!… Chiều tà về tim
Lệ em mà biết chỗ tìm
Trôi về sông Mẹ thời im chuyện Nhà
Mực em mà biết mài ra
Được dòng máu ấm chan-hòa niềm vui
Lệ ơi cứ chảy em chùi
Mực ơi viết nhé ngọt bùi Việt Nam!

Ý Nga, 2.3.2002

*

GẶP LẠI THẦY CŨ

-Từ Cộng vào thêm khổ
Gia-đình nào sướng đâu
Thất học đàn con nhỏ
Cô tảo-tần biết bao!
Vai đã gầy càng ê
Vợ con cũng ê chề
*
Hăm lăm năm “giải-phóng”
Thầy đành… mang vác thuê!

Ý Nga, 21.11.2001

VÔ NHÂN
Người-cầm-bút uốn cong
Thua loài vật có lòng
Người giàu vô nhân nghĩa
Ôm tiền mà thong-dong

Bên này vui được không?
Vì lợi nhuận, a tòng
Khi bao người một phía
Khóc từ tận đáy lòng

Tôi ngậm-ngùi chợt đau
Đọc bài viết “đỏ” au
Ngợi khen người cộng-sản
Của người-trở-cờ-mau

Nếu nơi ấy an-bình
Sao ai lại lặng thinh
Trước bao là ngục thất?
Bởi người “tử”, ai “sinh”!

Sống miền đất tự-do
Trở cờ không đợi gió
Ca-tụng thiên-đường-đỏ
Mấy “ơn hồng” đủ cho?

Ý Nga, 28.11.2001

*

POLITIC REFUGEE PEOPLE

You never know how much I miss my motherland
and dream to be there again,
watching the reapers working with strong hand,
in the twilight
and enjoy the beautiful life
of our countryside.

Will the Freedom turn to us?
If it will, we have to keep so tight, so strong in though
that, where there is no freedom, human right is nothing
because with the “Red” there is no “Green”
for country and for people,
inclusive if they have the wings

Y’ NGA - January 23rd, 2003

*

NGƯỜI NGOÀI , NGƯỜI MÌNH

Áo em có lá quốc kỳ
Người ngoài bảo: -Lạ! Cờ gì?
-Việt Nam!
Áo Mẹ rách rưới, lũ lam
Người mình không thiết, em làm sao hơn?

Ý Nga, 14.2.2002

*

CHẺ ĐÁ

Đá hoa cương lạnh như tờ
Chân trần phải tránh mà thơ khen hiền
Người thơ chắc ở cõi tiên
Nhìn đâu cũng thấy được thiên-hạ cười?
Ngắm người-chẻ-đá, có tươi,
Có xinh như mộng, có thời tội … tay?
Ta ngồi đây, gươm vẫn mài
Nào đâu “chẻ đá” tóc mai ướt rồi
Được mà “chẻ đá” vá trời
Làm nên chí lớn ta thời thử ngay

Ý Nga, 2002

*

NHỚ CON

Ném viên sỏi xuống mặt hồ
Lăn-tăn sóng gợn cá nhô động bầy
Làn gió mát, thổi hây hây
Nhớ… đêm tỵ nạn cát vầy nát tay.

Ý Nga, 29.11.2001

*

MỤC LỤC 6
Ác mộng
Cám ơn
CHE da
g ặp l ại th ầy c ũ
giọt lệ tôi ơi
Lo hay no
Nguoi ngoai nguoi minh
Nho con
Politic refugee people
Vo nhan

*.

Bai 5-5.2.2007 Có Phải Mùa Xuân www.lmstflorida.com

CÓ PHẢI MÙA XUÂN?

Khí trời vừa giao mùa
Tuyết đã đành chào thua
Nhớ ơi thời con gái
Áo dài, guốc gỗ khua

Bao nhiêu điểm hẹn hò,
Những con đường quanh co,
Cùng bạn bè dạo phố,
Đẹp mướt tuổi học trò.

Đẹp vậy mà cũng xa
Mỗi ngày mỗi dần qua
Đường xưa chưa trở lại
Nhớ quá một chữ... Nhà!

Ý Nga


THÁNG TƯ TƯỞNG NIỆM

(Thơ Y' Nga,
Nguyễn văn Thành phổ nhạc)

Có bao nhiêu gia đình
Sau tháng Tư tan nát
Tháng bắt đầu “hòa bình”
Đời “tự-do”... đói khát?

Có bao nhiêu người vợ
Đã mòn-mõi chờ chồng
Trong nỗi niềm lo sợ
Chết cùng với cùm gông?

ĐK’: Có bao nhiêu? Có bao nhiêu?
Xin thưa có rất nhiều
Hăm chín năm giáo điều
Bàn tay Đảng đỏ máu
Tội dân tôi bao nhiêu!!!

Có bao nhiêu người con
Theo ông bà ra Bắc
Thăm cha rất gầy mòn
Chuyện nhà không dám nhắc?

Có bao nhiêu người mẹ
Chết theo con trùng dương
Chuyến hải trình rất “nhẹ”:
Chẳng còn ai vấn vương?

ĐK’: Có bao nhiêu? Có bao nhiêu?
Xin thưa có rất nhiều
Hăm chín năm giáo điều
Bàn tay Đảng đỏ máu
Tội dân tôi bao nhiêu!!!

Có bao nhiêu thuyền nhân
Quên được điều oan nhục
Đã gánh chịu vào thân
Ngày xa lìa hỏa ngục?

Có bao nhiêu chiến-sĩ
Một đời vì nước non
Gương anh hùng bất tử
Trách-nhiệm luôn giữ tròn?

ĐK’: Có bao nhiêu? Có bao nhiêu?
Xin thưa có rất nhiều
Hăm chín năm giáo điều
Bàn tay Đảng đỏ máu
Tội dân tôi bao nhiêu!!!

Em thổi bập bùng ngọn lửa lên
Cho anh, cho chị… từng lênh đênh
Biển Đông năm ấy người trôi xác
Rong biển năm này xanh sắc thêm

Em cắm chân nhang nhìn ngón tay
Run run, sắc đỏ loang đây này!
Máu anh, máu chị… còn in dấu
Những phút kinh hoàng, phận kém may

ĐK’: Có bao nhiêu? Có bao nhiêu?
Xin thưa có rất nhiều
Hăm chín năm giáo điều
Bàn tay Đảng đỏ máu
Tội dân tôi bao nhiêu!!!

CÂY ÚA CHỜ XUÂN (MAI CHỊ VỀ)

-Chị về, cưng gửi gì không?
Chị cho em biếu Thương Binh ít quà
Vui xuân, quên cảnh… mù lòa
Sang năm em lại bánh, trà gửi thêm

Chị hỏi: -Em đi có nhớ nhà?
Chị ơi em nhớ mỗi đài hoa
Thẹn-thùng trinh nữ bờ mi khép
Nghịch-ngợm mỗi lần tay lén thoa

Chị hỏi: -Em đem theo những gì?
Chị ơi theo mỗi bước em đi
Bụi tre, bó mạ xanh mùa cấy
Đất Mẹ thương hoài lắm lụy bi!

Chị bảo :-Sao em chẳng trở về?
Chờ xuân! Em nhắc lại lời thề
Bao năm rễ bứng lìa như thế
Xứ lạ đem trồng úa tái tê

Ý Nga

CÓ PHẢI MÙA XUÂN?

Khí trời vừa giao mùa
Tuyết đã đành chào thua
Nhớ ơi thời con gái
Áo dài, guốc gỗ khua

Bao nhiêu điểm hẹn hò,
Những con đường quanh co,
Cùng bạn bè dạo phố,
Đẹp mướt tuổi học trò.

Đẹp vậy mà cũng xa
Mỗi ngày mỗi dần qua
Đường xưa chưa trở lại
Nhớ quá một chữ... Nhà!

Ý Nga

 

 

Thơ -Vườn Tao Đàn