Thơ Phạm Thiên Thư

Ngày xưa Hoàng Thị

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non dấu mỏ
Dưới cội hoa vàng

Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài

Anh đi theo hoài
Gót giầy thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng

Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buôn

Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng

Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuối vở

Thương ơi vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ

Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ôi mối tình đầu
Như đi trên cát

Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng nhòa mau
Tưởng đã phai mầu
Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng ráng đỏ

Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy mầu?
Chân tìm theo nhau
Còn là vang vọng
Đời như biển động
Xóa dấu ngày qua

Độc huyền

Khép mắt - Ta nhìn em
Thấy hình hài diễm lệ
Đứng trên ngàn sóng bể
Trấn át làn phong ba .
Tà áo trắng kiêu sa
Đôi mắt huyền như ngọc
Đôi môi thuyền độc mộc
Chở thơm khoang đào hoa
Mái tóc dài thướt tha
Cài đoá hôn tuệ nhật
Phải em - là sự thật
Từ một ngày rất xa
Mở mắt - ta nhìn ra
Thấy em là nốt nhạc
Trên dây tình ngơ ngác
Em là một điểm âm
Em nạm vàng chữ Tâm
Trên nền đêm biêng biếc
Em là con cá diếc
Trong tim ta dòng sông
Ẩn trong sợi tơ hồng
Ngân lên từng cung điệu
Năm ngón hồng kỳ diệu
Anh rung thành tiếng tim
Mở mắt - ta nhìn thêm
Thấy chúng mình vô ngã
Thấy em xanh thảm mạ
Anh xoè cánh hạc bay
Ta tình cờ ra đây
Cũng như là tất cả
Ơi! Dây tình kỳ lạ
Hội tròn một điểm ngân .

Bài thơ mang tên Độc huyền nhưng hiển nhiên không phải tả cây đàn mà tả tiếng đàn mà chẳng phải có mục đích tả tiếng đàn mà nhà thơ muốn nói lên tiếng lòng , tiếng nói của con tim .

Bài Độc huyền là một bài thơ tượng trưng , nói lên tâm trạng kẻ đang yêu . Đàn độc huyền là đàn một dây và tiếng lòng "độc huyền"là cõi lòng chung thuỷ , độc nhất dành cho một người như nhà thơ thú nhận:

Ơi dây tình kỳ lạ
Hội tròn một điểm ngân

Cái hay của bài thơ là điệu thơ năm chữ xôn xao như tiếng đàn . Cái lạ của bài thơ ở hình ảnh được nhà thơ tôn thờ đã được vẽ bằng những nét từ xa tới gần, từ chung tới riêng và trừu tượng tới cụ thể .

Cô gái xuất hiện với những nét hết sức tượng trưng , được nhìn qua trí tưởng tượng chứ không bằng mắt :

Khép mắt - Ta nhìn em
Thấy hình hài diễm lệ
Đứng trên ngàn sóng bể
Trấn át làn phong ba .
Tà áo trắng kiêu sa
Đôi mắt huyền như ngọc
Đôi môi thuyền độc mộc
Chở thơm khoang đào hoa
Mái tóc dài thướt tha
Cài đoá hôn tuệ nhật

Nhưng nàng biến dần thành cái gì cảm nhận được bằng thính giác như một nốt nhạc:

Mở mắt - ta nhìn ra
Thấy em là nốt nhạc
Trên dây tình ngơ ngác
Em là một điểm âm

Cũng có thể tiếp xúc thần tượng của mình bằng thị giác:

Em nạm vàng chữ Tâm
Trên nền đêm biêng biếc

Hơn nữa hình ảnh ta tôn thờ biến thành cái gì sống động ngay trong cõi lòng ta :

Em là con cá diếc
Trong tim ta dòng sông

Và khi cảm thông tới mức hoà đồng thì "hai" biến thành "một", cái phân chia "ta, tha nhân" biến thành "vô ngã" và "vô thường" biến thành "hữu thường". Tất cả trở thành tình yêu vĩnh cữu , tròn trặn và cụ thể .

Ẩn trong sợi tơ hồng
Ngân lên từng cung điệu
Năm ngón hồng kỳ diệu
Anh rung thành tiếng tim
Mở mắt - ta nhìn thêm
Thấy chúng mình vô ngã

Phạm Thiên Thư không phải chỉ có Độc Huyền mà ông còn muốn nói thêm về nỗi lòng mình trong Cây Đàn Buồn .Hình như tình yêu trong đời ông không thoả dù đã có lúc ông kề gối giai nhân của Động Hoa Vàng .

 

 

Thơ -Vườn Tao Đàn