Thơ Du Tử Lê

Chỉ Nhớ Người Thôi Đủ Hết Đời


Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
chim về góc biển. Bóng ra khơi
lòng tôi lũng thấp. Tâm hiu quạnh
chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
em còn gương lược dấu bên ngôi ?
nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
và quãng trời xanh đến rợn người

Chỉ nhớ người thôi
ôi đủ hết đời

Đôi khi nghe ấm trên da thịt
chăn gối thơm hơi người
như thể ai đi mới trở về
Người đi để lại hồn thơ dại
tôi vó câu buồn
buồn sâu sớm mai

Chỉ nhớ ngườ thôi
sông đủ cạn
nói gì kiếp khác
với đời sau


Khúc Thụy Du

Hãy nói về cuộc đời
Khi tôi không còn nữa
Sẽ lấy được những gì
Về bên kia thế giới
Ngoài trống vắng mà thôi
Thụy ơi, và tình ơi !
Như loài chim bói cá
Trên cọc nhọn trăm năm
Tôi tìm đời đánh mất
Trong vũng nước cuộc đời
Thụy ơi, và tình ơi !
Đừng bao giờ em hỏi
Vì sao ta yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh rung
Vì sao chân không vững
Vì sao, và vì sao !
Hãy nói về cuộc đời
Tình yêu như lưỡi dao
Tình yêu như mũi nhọn
Êm ái và ngọt ngào
Cắt đứt cuộc tình đầu
Thụy bây giờ về đâu ?

Khi Cuộc Tình Đã Chết

Hãy mang đi hồn tôi
một hồn đầy bóng tối
một hồn đầy gió nổi
một hồn đầy hương phai.

Hãy mang đi hồn người
chân đưa lời cáo biệt
mưa ướt liền vai người
hiu hắt liền đời tôi.

Khi cuộc tình đã chết
còn lời nào cho vui
đời đã đành chia đôi.

Khi cuộc tình đã chết
còn mắt nào cho nguôi
đời đã đành chia đôi.

Hãy mang đi hồn tôi
đầy tóc rối
đầy môi người
đầy tay siết
đầy ngực thơm
đầy bão tố
đầy điên mê.

Xin nhớ đêm nay
xin nhớ đêm nay
mưa ướt mềm vai người
ướt mềm tình tôi.

Hãy mang đi hồn tôi
một hồn đầy bóng tối
một hồn đầy gió nổi
một hồn đầy hương phai.

Hãy mang đi hồn người
chân đưa lời cáo biệt
mưa nối liền vai người
hiu hắt liền đời tôi.

Khi cuộc tình đã chết
còn lời nào cho vui
đời đã đành chia đôi.

Khi cuộc tình đã chết
còn mắt nào cho nguôi
đời đã đành chia đôi.

Trên Ngọn Tình Sầu

Hạnh phúc tôi hạnh phúc tôi
Từ những ngày con nước về
Ngoài trời mưa mau ngoài trời mưa mau
Tay vuốt mặt không cùng
Bầy sẻ cũ hom hem
Chiều mái xám rêu xanh
Trời êm cao chân nhỏ
Cũng không về trên dòng sông tội lỗi

Tôi nghe hắt hiu từ mắt em ngắt tạnh
Môi thâm khô từ thuở định hôn người
Ngày tháng hạ khi không mà trở rét
Giọt nắng vàng lung linh màu lạnh ngắt
Sao khi không người ngoảnh mặt kiêu sa

đk:

Chiều qua đó chân ai còn ríu rít âm thưa
Lời ai ru như mơ cho trời xuống thật gần
Người trông ngóng hương đưa mùi mái tóc đêm mưa
Nhẹ theo lá oan khiên lả tả mái hiên người

Tôi nghe hắt hiu từ mắt em ngắt tạnh
Còn dế buồn tự tử giữa đêm sương
Bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ
Em ở đó bờ sông còn ẩm cát
Con sóng tình vỗ mãi một âm quen

 

 

Thơ -Vườn Tao Đàn